Mình đang là sinh viên một trường ĐH tại TPHCM. Mình đã không muốn sống khi phát hiện mình là "gay".

Nhiều lần mình định buông xuôi tất cả nhưng vì ba mẹ, anh em, những người mà mình yêu thương nhất trên đời, mình đã cố sống, cố học và học thật tốt. Cứ tưởng những ngày tháng đó sẽ bình yên trôi qua như mình hằng mong ước. Nhưng cách đây hơn một tháng, mình có lập profile trên mạng kết bạn bốn phương.

Sợ bạn bè vào đó và nhận ra mình là “gay” nên chỉ 3 - 4 ngày sau, mình quyết định xóa profile, nhưng đó cũng là lúc mình nhận được thư của N., 31 tuổi, sống tại Los Angeles, đang làm việc cho một công ti XNK quần áo trẻ em. Mình hồi âm cho anh ta và từ đó tụi mình thường chat với nhau.

Sau một tháng trao đổi qua lại, N. cho biết sẽ sang Việt Nam công tác, mình đã cho anh ấy số điện thoại di động để liên lạc. N ở một khách sạn và có hẹn mình đến ăn trưa nhưng mình đã từ chối, hẹn tối gặp uống cà phê. Khoảng 9 giờ 30 tối, anh ấy gọi điện cho mình, rủ uống cà phê ở Highland Coffee. Mình đồng ý vì chỉ nghĩ đơn giản "đi uống cà phê thôi mà".

Lần đầu gặp, mình và anh N nói chuyện với nhau đến lúc quán đóng cửa. Sau đó, mình cùng anh ấy đi bộ về khách sạn anh đang ở. Mình chào tạm biệt, nhưng anh đã nài nỉ mình lên phòng anh chơi. Không hiểu sao, mình lại đồng ý. Lên phòng, tụi mình tiếp tục nói chuyện và xem tivi đến khoảng 1 giờ, mình đòi về thì anh ấy bảo "khuya rồi, ở lại ngủ cho vui". Cuối cùng mình cũng đồng ý (mình nghĩ chẳng có gì xảy ra vì trong đầu mình chưa bao giờ nghĩ sẽ làm gì bậy cả).

Thế mà cuối cùng chuyện "bậy" đó cũng xảy ra. Mình khó chịu, thấy ớn ớn, muốn nôn mửa nên mới cương quyết không chịu và quyết định đòi anh cho về. Khi ấy, mình đang có một vết lở ngay miệng và nó chỉ đang khô mài. Hai ngày sau, cổ họng mình rất đau.

Mình viết thư này nhờ tư vấn giùm: Mình có bị nhiễm HIV không? Sau 4, 5 ngày, mình có khám bác sĩ ở bệnh viện Nhiệt Đới và họ cho mình uống thuốc trong vòng 1 tháng (giá 720.000VNĐ). Nếu mình uống thuốc này, liệu không bệnh có trở thành có bệnh không? Mình cần phải làm gì trong những ngày tới (mình đang bỏ học vì sợ hãi và căm ghét chính mình)? Mình rất căng thẳng, cứu mình với!

(Một bạn xin giấu tên, 19 tuổi)

* Trả lời: Bạn có nhiễm HIV hay chưa hoặc mức độ nhiễm như thế nào thì chưa thể xác định được. Điều bạn cần làm bây giờ là tiếp tục uống thuốc theo chỉ định của bác sĩ Bệnh viện Nhiệt đới (có thể là để chống phơi nhiễm virus HIV, sau 12 tuần mới có thể kết luận chính thức). Đồng thời bạn nên đến các trung tâm y tế, các điểm tham vấn về HIV (như trung tâm Chân Trời Mới ở các quận chẳng hạn) để xét nghiệm và được tham vấn, trò chuyện giải tỏa stress.

Bạn đừng lo, việc này hoàn toàn miễn phí và câu chuyện của bạn sẽ được giữ bí mật tuyệt đối. Các chuyên viên, với bề dày kinh nghiệm, sẽ giúp bạn ổn định lại tinh thần cũng như cuộc sống. Tinh thần vững vàng, sống lành mạnh (để không bị lây nhiễm các bệnh khác, dễ dẫn đến sự gia tăng nồng độ và chủng loại virus HIV, nếu có, làm bệnh nặng thêm) là điều cực kì quan trọng.

Chúng tôi nghĩ bạn là người sống có trách nhiệm khi biết nghĩ về anh em, ba mẹ, bản thân. Đó là điều đáng quý. Nhưng ý chí bạn chưa đủ mạnh để chiến thắng trí tò mò, và vì thế trách nhiệm ấy bị buông xuôi. Đó là điều nguy hiểm. Bạn đã từng tự tin nghĩ “chẳng có chuyện gì xảy ra”, nhưng rồi chỉ ít phút sau đó bạn đã hành động khác hẳn.
|
Sự bồng bột chỉ trong ít phút này khiến bạn phải trả giá ngay lập tức: trở thành chàng trai mới 19 tuổi mà tinh thần u uất, đầy ân hận. Cái giá này quá đắt phải không?... Đây có là bài học “xương máu” cho các bạn khác!

Theo Mực Tím